Chương29

Hai ngày sau tôi trở lại thành phố, viết một bài báo vạch trần bộ mặt thật

của đoàn làm phim kia, tờ báo còn dành hẳn cho tôi một trang, Tổng biên

tập thậm chí còn yêu cầu các phóng viên kỳ cựu khác giúp đỡ tôi làm

phong phú hơn cho chuyên đề này, tổng biên tập nói: Đề tài chọn rất tốt, vừa phơi bày được thực tế, lại không đắc tội với ai, vừa thể hiện được

sự quan tâm, còn có ý nghĩa giáo dục rất lớn đối với giới trẻ hiện tại.

Rất tốt. Rất tốt. Cậu phải theo sát đoàn làm phim này, xem tiền công mà

họ còn nợ rốt cuộc đã thanh toán hết hay chưa, tình trạng quay phim chụp ảnh loạn xì ngậu đã được cải thiện hay chưa, cuối cùng bộ phim mà họ

quay có được đài truyền hình mua hay không, trong vòng hai ngày tới cậu

chỉ cần làm những việc đó là được rồi.

Mạnh Mạnh gọi điện thoại

nói với tôi rằng: Anh thật lợi hại, tiền công của bọn em đều được thanh

toán một nửa rồi, những phóng viên khác cũng đến phỏng vấn bọn em, hôm

nay em đã phải nhận đến năm sáu cuộc phỏng vấn.

Tôi bảo: Nhưng những thứ anh đăng đều là tin tức về mặt tiêu cực mà.

Mạnh Mạnh nói: Đoàn làm phim tép riu bọn em mà cũng có những tin tức tiêu cực là tốt lắm rồi.

Tôi bảo: Nhưng mục đích của anh là muốn …

Mạnh Mạnh cướp lời: Anh đợi chút nhé, em lại phải đi phỏng vấn tiếp đây.

Điều này thực sự nằm ngoài tưởng tượng của tôi, tôi vốn cho rằng họ sẽ phải

chịu áp lực rất lớn, có khả năng phải bị giải tán, nhưng tôi đã nghĩ quá đơn giản, chỉ có những người biết xấu hổ mới thấy áp lực, còn những

đoàn làm phim kiểu này sẽ chẳng chịu tí áp lực nào. Tôi lật giở mấy

trang báo, có một trang còn đăng bài phỏng vấn chủ đầu tư của bộ phim

này, hắn nói cũng đang cố gắng xoay sở, vì theo đuổi lý tưởng mới làm bộ phim này, thế nhưng trong quá trình quay lại nảy sinh một vài vấn đề,

dù vậy toàn bộ đoàn phim vẫn quyết không dừng lại, khiến hắn rất cảm

động. Vì đã chứng kiến nhiều chuyện vui buồn trong giới truyền thông nên tôi cũng không quá ngạc nhiên, chỉ nghĩ rằng, biết đâu đây cũng là một

việc đáng mừng, tôi đã dùng hết khả năng để giúp đỡ người con gái của

mình, khả năng của tôi chỉ có thế. Một người con gái như vậy, trên con

đường sự nghiệp phía trước, sẽ luôn cần phải đi nhờ xe, có những chiếc

xe sẽ đưa cô ấy đến đích, có những chiếc xe chỉ lòng vòng quanh các đoạn rẽ, có chiếc còn có thể gặp chút sự cố. Tôi cũng chỉ là một người đồng

hành cùng với cô ấy trên một đoạn đường, thậm chí bước còn chậm hơn cô

ấy một chút, chỉ khi cô ấy muốn vượt qua, tôi sẽ tạo đà đẩy giúp cô ấy

một cái, chỉ có thế, đó là tất cả những gì tôi có thể làm, còn sau này,

khi đã rời xa nhau rồi, tôi cũng chỉ có thể hét lớn vài câu với cô ấy,

thậm chí, cô ấy cũng chẳng nghe thấy gì. Tôi không muốn đi nhanh hơn bởi đó là nhịp sống của tôi, mà trong nhịp sống đó tôi cũng đã ứng phó

không xuể rồi.

Mạnh Mạnh vẫn gọi điện thoại rất nhiệt tình, tôi

cũng vui lòng nói nhiều hơn một chút, dù sao trước đây tôi cũng đã nghe

đủ nhiều. Tôi cũng từng gặp không ít các nữ nghệ sĩ, điểm chung của họ

là trong thế giới này chỉ tồn tại bản thân họ mà thôi. Dường như họ

không hề cảm thấy hứng thú với người khác, tự cho rằng mình nặng hơn

trời, nhẹ hơn mây, lúc họ tự tin khi lại tự ti mặc cảm, có lẽ bản năng

nghề nghiệp đã mách bảo họ rằng, cho dù thế giới có đảo điên cũng phải

đứng vững trên sân khấu diễn cho tròn vai của mình. Mạnh Mạnh đã rất

biết quan tâm đến người khác, cô ấy luôn miệng hỏi tôi có đói không, có

nóng không, có lạnh không, có buồn không. Khoảng thời gian cuối cùng bên nhau ấy, tôi bắt đầu nói với cô ấy nhiều hơn, hoàn toàn không phải

những lời tình nghĩa sâu nặng, cũng không phải đòi hỏi hm m**n dc v*ng gì, tôi chỉ muốn cố gắng thể hiện con người mình một cách trọn vẹn

nhất. Tôi bắt đầu kể với cô ấy những chuyện trong quá khứ, cách nhìn của tôi về thế giới này, nhưng cô ấy toàn kể mấy chuyện linh tinh lặt vặt

về đoàn làm phim. Chúng tôi cứ ông nói gà, bà nói vịt trong vòng một

tuần như thế, đôi khi tôi còn chẳng quan tâm xem cô ấy nói cái gì, tôi

muốn mình có thể nói hết những điều muốn nói, vì tôi quá mẫn cảm, kể từ

sau khi anh Đinh Đinh rời đi xa mãi, tôi luôn có một dự cảm vô cùng mạnh mẽ rằng bất cứ ai cũng có thể rời bỏ mình, nói nhiều thế nào đi chăng

nữa cũng chẳng thể giữ lại được.

Hai tuần sau, ba ngày trước khi

Mạnh Mạnh quay về, có một người đàn ông trung niên đến tìm tôi, vừa nhìn thấy tôi, ông ta đã nắm chặt tay tôi, nói: Cảm ơn cậu đã giúp đỡ chúng

tôi rất nhiều. Cậu đã chỉ ra sai sót của chúng tôi.

Tôi hỏi: Ông là ai?

Ông ta đáp: Tôi là giám đốc sản xuất bộ phim Đại tướng nhu tình xuyên việt cổ kim.

Tôi nhíu mày suy nghĩ hồi lâu. Đại tướng nhu tình xuyên việt cổ kim là bộ

phim mà Mạnh Mạnh nhận vai diễn, vì thấy cái tên này rất ngớ ngẩn nên cô luôn tránh nhắc đến, khiến ngay bản thân tôi cũng quên mất. Có thể vì

thói quen đọc sách từ nhỏ, tôi rất coi thường những đoàn làm phim truyền hình như thế này và sự khinh bỉ là quyền lực mà thượng đế đã ban cho

mỗi con người bình thường. Nhưng nếu có thể đủ tự hào nói ra tên phim

của mình rõ ràng là họ cũng thật tâm muốn trà trộn vào cái nghề này. Tôi hỏi: Ông tìm tôi có việc gì?

Ông ta đáp: Lần này tôi đến, chủ

yếu là vì hai việc, một là muốn cảm ơn cậu đã viết bài báo đó, khiến

chúng tôi nhận được sự quan tâm của công chúng. Hiện giờ đài truyền hình đã liên hệ và muốn mua lại bộ phim này, chất lượng của những cảnh quay

cuối theo đó cũng được nâng cao, vì đã được đầu tư thêm. Việc này đều do công của cậu, cho nên chúng tôi đã đặc biệt chuẩn bị một chút quà.

Ngoài ra còn có một việc khác, dẫu sao cậu cũng là người đầu tiên đăng

báo chuyện này, giờ phim đã quay đến tập cuối rồi, chúng tôi bắt đầu kế

hoạch truyền thông đợt hai.

Tôi bảo: Tôi không có ý định lăng xê cho các ông, tôi viết bài là để bộc lộ chân tướng sự việc.

Ông ta nói: Đúng vậy, tốt, truyền thông chính là như thế, cậu một lòng muốn làm truyền thông, thì lại chẳng có ai quan tâm chú ý, mọi người đã đọc

những tin tức thuận tai nhiều quá rồi nên những quan điểm riêng của cậu

lại khiến phương thức truyền thông thu được hiệu quả bất ngờ.

Tôi bảo: Nhưng đoàn làm phim các ông chẳng đem lại tin tức gì cho báo chí cả.

Ông ta bảo: Có chứ, chúng tôi có một thông tin cực kỳ thu hút.

Dứt lời, ông ta lôi từ trong túi áo ngực ra một cây bút rồi nói tiếp: Đêm

qua tối mới nhận được tin này, chỉ nói với cậu thôi, nếu có tin tức độc

quyền rồi, chúng ta có thể giúp đỡ nhau.

Tôi hỏi: Ông có cần giấy không?

Ông ta đáp: Cậu xem, đồng chí phóng viên này, đây không phải là một chiếc bút, tôi sẽ vặn nó ra, cậu nhìn xem.

Ông ta xoáy chiếc bút, bỗng nhiên lộ ra một đầu cắm USB. Ông ta mở laptop

và nói với tôi: Cho cậu xem, thế nào gọi là tin tức. Nhưng tôi chỉ có

thể cung cấp cho cậu một vài hình ảnh cắt ra từ đoạn phim, sau khi cậu

đăng tin này, tôi còn muốn gửi video này lên các trang mạng khác. Tôi đã nghĩ giúp cậu tiêu đề của bài viết này rồi, Giám đốc sản xuất của đoàn

làm phim Đại tướng nhu tình xuyên việt cổ kim dan díu với nữ diễn viên

phụ. Tôi sẽ tự đưa mình vào bài báo đó.

Tôi tua nhanh để xem hết

đoạn video kia rồi hỏi: Muốn trở thành tin tức, cần phải có những tình

tiết cụ thể hơn nữa, sao ông lại tán tỉnh được cô ấy?

Ông ta

nhanh tay di chuột máy tính để tua lại đoạn video kia, tôi vội tắt ngay

âm thanh. Ông ta bảo: Ha ha ha, cái này tôi chỉ tán chuyện với cậu thôi

nhé, đừng có viết ra đấy, tôi nói với cô gái ấy: Tuy các nhà phê bình

cho rằng bộ phim truyền hình này là tầm thường, nhưng bản thân tôi là

nhà sản xuất, hơn nữa lại có khá nhiều mối quan hệ, em diễn bộ phim

truyện này cũng chưa có gì đặc biệt, nhưng sau khi kết thúc tôi sẽ bắt

đầu làm một bộ phim điện ảnh. Em biết Sông Tô Châu, Di Hòa Viên của Lâu

Diệp[17] chứ, đây là phim thứ ba trong bộ ba Bắc Trung Nam của ông ấy,

Di Hòa Viên kể về Bắc Kinh, thuộc miền Bắc, Sông Tô Châu nói đến Thượng

Hải, thuộc miền Trung, còn một bộ phim quay ở đảo Hải Nam, thuộc miền

Trung, tên là Lộc Hồi Đầu. Lộc Hồi Đầu là một bộ phim nghệ thuật định

đưa đi tranh giải trong liên hoan phim Cannes. Quay xong sẽ không công

chiếu trong nước, mà gửi thẳng đến liên hoan phim, sau khi được nhận

giải mới công chiếu. Tôi sẽ đảm bảo vai diễn này cho em. Và thế là tôi

đã lên giường với cô ta.

[17]. Lâu Diệp: Đạo diễn Lâu Diệp sinh

năm 1965, là một trong những tên tuổi tiêu biểu cho thế hệ đạo diễn thứ 6 của Trung Quốc, được xem là rất độc lập, đầy dấu ấn cá nhân với những

phá cách, nổi loạn… trong tác phẩm của mình.

Tôi hỏi: Có thích không?

Ông ta đáp: Kỹ thuật không tồi, cậu nhìn thử thì biết.

Tôi quay lưng về phía ông ta rồi hỏi: Thế ông định ăn nói với người ta thế nào, dù gì cũng chẳng có bộ phim này.

Ông ta đáp: Tôi sẽ bảo vì Cục Điện Ảnh không đồng ý cho quay bộ phim này,

thế là xong, đằng nào thì Nhà nước cũng chẳng hơi đâu mà gánh vác vụ oan ức này. Loại con gái như thế, không cần giải thích nhiều làm gì, phải

tự hiểu thôi, có bị thiệt thòi cũng chẳng dám mở miệng. Tôi khi ấy thiếu chút nữa thì bật cười thành tiếng, Lộc Hồi Đầu, ha ha ha, đúng thực là

ngay lúc đó tôi mới nghĩ ra nó.

Tôi hỏi: Nhà sản xuất phim như các ông quen biết rộng ghê nhỉ?

Ông ta đáp: Chính thế.

Tôi hỏi tiếp: Đoạn video này hình như mới chỉ có một phần?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.